Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

12h mỗi tối tháng 11

12h đêm

Còn 10 phút nữa là lại 12h đêm. Chuyện cứ kéo dài như thế vài tuần, cảm giác giống như ngậm 1 viên kẹo chocolate ngoài bọc đường bên trong thì đắng. Là sự lựa chon của mình, là sự mạo hiểm của mình...
Đã từng nghĩ, thôi! không chờ đợi, không hy vọng để làm gì cả. Nhưng không làm được!

Cảm giác không thoái mái làm tiến độ mọi việc cũng chán theo. Cảm giác sân si, lo lắng, chán nản cứ thi nhau ùa vào mỗi ngày, mỗi lúc. Chẳng buồn làm, chẳng muốn làm chị đợi nick Skype sang, vậy thôi.

Giờ lại nghĩ khác. Phải cắt bỏ mọi thứ, phải thực tế với chính bản thân mình. Phải Yêu chính bản thân mình. Ngày mai dậy tinh thần sẽ khác, nhân vật nào cũng hào hung. Và mình lại đi công tác.
Những niềm tin, sự hy vọng sẽ bắt đầu chỉ sau 5 phút nữa.

Bức thư dành tang cho Tùng và Mỷ, cuộc điện thoại từ cán bộ huyện ở Hà Nam phải là động lực để mình làm việc.

Sống thực tế và kế hoạch hơn. Đúng! Không thể là nhà thơ đơn thuần mãi, thơ cũng cần phải tiếp thị và biết kinh doanh. Mong đời mình không đoản mệnh như Vi Linh hay Phan Thư kia!

Naomi Campell


Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

Những người ở lại...


Trở về sau chuyến công tác gần 1 tuần với những ngày làm việc vất vả tại mảnh đất địa đầu của tổ quốc – Hà Giang, Tôi vẫn còn vẹn nguyên cảm nhận về cái mùi sương sớm, mùi của đá núi và cái vị khô chát của mèn mén.

 

Những trải nghiệm đầu tiên

Phải đi công tác sau những ngày thức cả đêm bên bàn dựng là điều mà chúng tôi luôn cảm thấy ái ngại, ngay sau đêm ghi hình lễ khởi động Cặp lá yêu thương đoàn đã phải bắt đầu di chuyển lên Hà Giang từ 7h sáng. Lần đầu tiên đến Hà Giang, cảm giác vừa háo hức lại vừa lo lắng. Háo hức vì nghe nói Hà Giang đẹp lắm, ở đâu cũng đẹp nên thơ lại sắp vào mùa hoa tam giác mạch nữa nên lúc ngồi trên xe tôi chỉ muốn đến Hà Giang thật nhanh để hít hà cái khí trời trong lành nới đó và chụp ảnh thỏa thích. Thế nhưng chuyện lại chẳng được như mong muốn nỗi lo sợ nhất của tôi là bị say xe cứ đến dần dần, trên từng cung đường….

Sau 1 ngày cùng với chiếc xe 16 chỗ chất đầy đồ đạc cuối cùng chúng tôi đã đến được thành phố Hà Giang. Sáng hôm sau xuất phát từ 7h nhưng phải đến gần trưa chúng tôi mới đến được huyện Yên Minh nới có 2 nhân vật mà chúng tôi sẽ làm phóng sự. Đường đi chỉ đủ tránh 2 cái xe ô tô nhỏ, dốc núi uốn lượn quanh co, mỗi lẫn nhìn ra cửa xe thì chỉ thấy vực thẳm. Để di chuyển vào nhà của nhân vật chúng tôi hoàn toàn di chuyển bằng xe máy hoặc đi bộ dưới sự hướng dẫn của cán bộ xã.


Chúng tôi cùng tác nghiệp

Những mầm non trên đá

Xem xong phóng sự đầu tiên về em Thò Mí Chơ tôi vẫn nghĩ rằng chắc nhà nghèo lắm mới phải ăn mèn mén như vậy. Nhưng đến từng bản tôi mới thấy được tại sao cái nghèo, cái khổ cứ đeo bám họ những người dân nơi đây. Ở Hà Giang với những nơi chỉ toàn núi đá thì thức ăn chính của họ là mèn mén. Chuyện các em phải tự lập từ nhỏ vác những bó củi còn nặng hơn cân nặng của mình là chuyện rất bình thường. Rất nhiều em nhỏ bị mồ côi cha, mẹ sống một mình hoặc cha, mẹ bỏ đi làm ăn mãi chẳng quay về.

Ở đây trẻ con chẳng biết đến chuyện chơi, chỉ vùi đầu vào làm với những công việc quen thuộc suốt 365 ngày là: lấy củi trên rừng, làm nương, cắt cỏ cho bò… Đứa trẻ con nhìn mặt cũng lầm lũi, tay không chai sạn, vàng vọt thì cũng đứt vài ngón do cái máy cắt cỏ cho bò.

Điều mà chúng tôi sợ nhất là không thể giao tiếp được với các em, tiếng phổ thông thì các em không biết, tiếng dân tộc thì hỏi gì cũng chỉ đáp lại 1 câu ngắn ngủn “Chi Pâu – Không biết”. Dù có cả phiên dịch là người thân, họ hàng, hàng xóm nhưng việc giao tiếp được với những đứa trẻ chẳng phải là điều dễ dàng, phải mất đến nửa ngày mới có thể làm thân và phỏng vấn được các em.



Những người bạn nơi rẻo cao

Những người bạn









Chuyến đi này của tôi có nhiều điều đáng nhớ là học được dăm ba câu tiếng dân tộc để bỏ túi, ăn mèn mén, uống rượu ngô… Nhưng điều mà tôi nhớ nhất là anh mắt, nụ cười, của các em… Tôi vẫn nhớ mãi cậu bé Mua Mí Chía 15 tuổi ở Tả Lủng, Mèo Vạc gia đình có 2 anh em sống với bà nội, bố và mẹ đã mất được gần chục năm nay. Mọi việc nặng nhọc của một người đàn ông trong gia đình đều do em gánh vác. Hỏi Chía còn thích đi học không em bảo “Thèm đi học lắm, vì đi học cảm thấy sáng được cái đầu ra ở nhà chỉ làm việc chân tay, không có bạn bè rất buồn”.

 

Chía đã phải nhường tiếp cơ hội học hành của mình cho em trai là Mua Mí Chả vì phải giúp bà làm ăn kinh tế và việc nương, rấy. Nhìn vào em tôi thấy một người đàn ông bé nhỏ với nghị lực phi thường, bằng tuổi em học sinh ở thành phố nhiều em vẫn còn được bố mẹ chuẩn bị đồ ăn sáng, đưa đi đón về, thế mà với Chía với nhiều đứa trẻ khác ở đây cơm còn chả có mà ăn huống gì chuyện ăn sáng, đi học chỉ là giấc mơ chứ nói gì chuyện được đi đón về lúc tan trường.

Chính sự nỗ lực của em và  ước mơ giản dị “làm cán bộ xã để giúp đỡ dân bản” là điều tôi thấy ấm lòng nhất khi đến với Hà Giang. Chia tay các em, hình ảnh về bữa cơm tối chỉ có mèn mén, những đôi vai gồng mình vì sức nặng của sự cô cứ ám ảnh mãi trong tôi và thôi thúc tôi phải làm 1 điều gì đó. Ngày về trời Hà Giang chuyển mưa, ngồi trong xe cả đoàn im lặng chẳng biết nói gì, chỉ nhìn qua ô cửa và sũy nghĩ….

Tháng 11 đoàn chúng tôi sẽ trở lại với những món quà đặc biệt dành cho các em.

Naomi Campell

 





Những cái Bóng....


 
Trong lúc chờ cái máy tính cùi của mình xuất file phóng sự đầu tiên làm về nhân vật Cặp lá ở Hà Giang. Mình lại nhớ đến những hình ảnh ám ảnh mình trong đợt ghi hình lần này. Đó là hình ảnh 2 chị em Vàng Thị Tùng và Vàng Thị Mỷ.
 

 

Mình xem như phóng sự đó chắc sụp đổ hoàn toàn và chẳng ra gì được, chưa dám dựng, sợ dựng vì không biết phải ứng xử với sự im lặng mà 2 chị em nhà đó mang lại như thế nào. Không nói, không cười, không giao tiếp với nhau chứ chưa nói đến là ngồi vào cuộc phỏng vấn được. Dùng tiếng H'Mông để hỏi chỉ nhận được 1 đáp án duy nhất: Chi Pâu - Không biết !

 2 chị em như 2 cái bóng chỉ biết làm theo những gì được chỉ, mặt cúi gằm. Tất cả vì sự cô đơn mà các em đã phải trải qua cả tuổi thơ của mình. Bố và mẹ qua đời từ khi các em còn nhỏ gia đình chỉ có 3 anh em nương tựa vào nhau, mọi thứ tự lo liệu. Thức ăn chỉ có mèn mén trên nương, rau ngoài vườn cho qua ngày đoạn tháng.

Mỷ 17 tuổi cái tuổi mà nhẽ ra ở cái bản này là đương thì con gái, người ta thì chuẩn bị dựng vợ gả chồng. Nhưng Mỷ thì vục đầu vào công việc, gương mặt lúc nào cũng lầm lì cả tuổi thơ và tuổi trẻ của em cứ trôi qua vậy, anh trai đã đi bộ đội giờ thì 1 mình em đóng cả 2 vai vừa làm bố vừa làm mẹ.

Sự lạnh lẽo trong nhà của 2 đứa trẻ làm mình bị ám ảnh và đáng sợ. Không bạn bè, không ai hỏi thăm 1 sự lạnh lùng đến ghê người. Dù đã hỏi nhưng câu hỏi chạm đến nỗi đau của 2 đứa, nhưng nước mắt giờ chả còn để khóc nữa, mắt chỉ hoe đỏ và nhìn vào ánh lửa bên nồi mèn mén hấp vội để ăn trưa.

Có lẽ sự im lặng đấy cũng đang bao trùm không gian nội tại của mình. Sống im lặng ít chia sẻ và thực sự cũng chả biết chia sẻ cùng ai. Công việc, những mối quan hệ làm mình phải dè chừng, phải đắn đo, phải suy nghĩ và cuối cùng những bí mật, những niềm vui hay dự định cũng tự được trôn vùi vào những cái lịch họp, lịch công tác hàng tháng.

Giờ chỉ đâm đầu vào làm, chả muốn nghĩ, mà đúng hơn chả dám nghĩ bởi vì càng nghĩ càng thấy sợ sự lạnh lẽo bủa vây xung quanh nơi mình sống, nơi mình làm, nơi mình đến  nơi mình đi qua. Do cuộc sống bản thân nội tại nó đã như vậy hay tại chính bản thân mình đây.

Một sự bất lực của những con chuột bạch 9x.
Naomi Campell
 
 

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

IQ 75 và 1 trái tim rộng mở



Có ai đó đã nói rằng “Mỗi người sẽ là một cuốn sách hay – Nếu bạn biết mở nó ra và đọc nó”. Nhân vật Forest Gump trong bộ phim cùng tên năm 1994 do Tom Hanks thủ vai là một cuốn sách hay đáng đọc và suy ngẫm mà bạn đang tìm kiếm.

Sức mạnh của IQ 75
Sinh ra với chỉ số IQ  vỏn vẹn chỉ có 75  với “trí não của một đứa trẻ chưa đến mười tuổi” và “không thể thắt nổi cái caravat hay không buộc nổi dây giày” điêù đó khiến Forest chịu nhiều khinh miệt nhưng cuối cùng anh vẫn vượt qua tất cả nhờ có Jenny đã tìm thấy và công nhận tài năng của anh. Có lẽ điều quan trọng nhất trong câu chuyện đó là việc được người khác không nhận và vượt qua mặc cảm của bản thân, anh đã từng bỏ chạy và chính sự bỏ chạy của anh khiến anh trở thành người có khả năng chạy đáng kinh ngạc, anh có thể làm được nhiều việc chơi acmonica cực hay, giải phương trình toán cao cấp , là kỳ thủ cờ vua thế giới, được coi như là “người khỏe nhất thế giới”… Có thể nói khối năng lượng mà Forest mang như thể thắp sang cho toàn bộ câu chuyện giữa một xã hội Mỹ u tối và khắc họa một cách rõ nét một số phận ngiệt ngã những có một nhân cách lớn và luôn tin vào một ngày mai tươi sáng.

Bức tranh về xã hội Mỹ
Bộ phim về 30 năm cuộc đời của Forest như là một lát cắt thể hiện rõ xã hội Mỹ thời bấy giờ. Bằng cái phong cách châm biếm nhẹ nhàng người xem dần được phiêu lưu vào thế giới của một kẻ đần nhưng không hề dễ dàng và nhẹ nhàng chút nào, bởi cuộc đời của Forest đầy kịch tính. Bức tranh dần hiện ra với một chiến tranh phi nghĩa tại Việt Nam và rất nhiều đồng đội của anh đã phải trả giá và cách giúp anh thoát khỏi đó lại là sự bỏ chạy. Một xã hội Mỹ đang dần khủng hoảng khi giới trẻ gần mất niềm tin, hàng ngàn người kéo nhau đi biểu tình diễn ra khắp nơi… Chính Forest cũng là người tham gia chiến đấu nhưng anh cũng chả hiểu được mục đích của cuộc chiến là gì và anh cần phải làm gì…nhiều người sống buông thả và không lý trí như Jenny…
Như vậy đủ để thấy rằng bức tranh được gợi mở ra không phải là một bức tranh phong cảnh đẹp và yên bình mà xem ra bức tranh này có vẻ nhiều màu tối, thậm chí có chút dính màu hoen ố.

Tình Yêu – Cuộc chạy trốn
Đúng là “Không ai định nghĩa được tình yêu” không ai có thể hiểu nổi tại sao Jenny lại hết lòng vì Forest đến vậy, cô gái xinh đẹp và có phần “phóng túng” này đã dành cho Forest một tình yêu vô điều kiện. Forest đã nhiều lần nhìn thấy những hoàn cảnh éo le của Jenny thậm chí chao chất nhất là lúc nàng khỏa thân ôm ghita hát ở bar và ít bị sàm sỡ, thế là thương nay đã chuyển sang yêu, anh quyết định cầu hôn Jenny anh cũng đã thú nhận “Anh không biết thông minh, nhưng anh biết tình yêu là gì !” thế nhưng tình yêu ngô nghê của anh đã bị từ chối, nàng đã bỏ đi biệt tích.
Vắng Jenny anh đã phát điên và chạy quanh nước Mỹ hết 3 năm 14 ngày và 16 giờ để giải tỏa, để chạy trốn và để tìm kiếm. Cũng chính vì việc nãy bỗng dưng anh trở nên nổi tiếng, nhưng anh nào đâu có quan tâm đến chuyện đó anh đã trả lời “Chạy không vì lý do gì” . Nhưng có lẽ hiểu anh nhất chính là trái tím của anh, đau khổ và tuyết vọng hơn 3 năm 14 ngày đó anh đã đạp đã chạy trên trái tim của mình, chua xót thay nó là giống như một đường tròn và không có lối thoát.
Nhưng cuối cùng định mệnh đã để anh gặp Jenny và đứa con của mình, một đứa trẻ không khuyết tật một phần nào cả về cả cơ thể và trí não. Thế nhưng hạnh phúc nào phải đơn giản là có được như thế, đoạn cuối sau khi làm đám cưới, Jenny đã qua đời bởi bênh tật “sau này được hiểu là HIV”, anh lại tiếp tục phải chạy một mình,chạy nữa, chạy mãi về một phía nào đó có ánh sáng ở phân nửa chặng đời còn lại. Và anh gà trống nuôi con…..


Chỉ hơn 2 giờ 12 phút bạn có thể thấy mình trong đó tuyệt vọng,tham vọng rồi mọi thứ lại biến mất và trở về con số 0. Nếu bạn đồng cảm được nhân vật, nếu bạn dám làm, dám bỏ qua mọi rào cản như nhân vật bạn sẽ có được trái mọng ngọt ngào. Nhưng cũng phải luôn hiểu rằng bạn sẽ không thể bỏ chạy cả cuộc đời được vì đến lúc nào đó bạn sẽ mệt và đuối sức rồi dừng lại ở giữa con đường. Hãy đứng lên và đối mặt với chính bản thân và cuộc đời  mình !
Naomi Campell

Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2014

Những chàng Teddy Boys đã quay trở lại

Những năm 1950, từ “tuổi teen” chưa bao giờ được đặt ra. Trẻ con được gọi là con gái và con trai và được xem là thanh niên khi có dấu hiệu của tuổi dậy thì. Rồi các bạn trẻ lớn đến độ tuổi 18 và trở thành người lớn một cách hợp pháp khi đến 21 tuổi, tuổi mà họ có thể kết hôn và xây dựng gia đình riêng, thậm chí ở nhà thuê cũng được. Kết hôn là một cách để chứng tỏ với thế giới người lớn rằng bạn thuộc về thế giới của họ và là cách để thoát khỏi tuổi dậy thì.

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

The New Look và cuộc cách mạng thời trang những năm 50

Phong cách thời trang “Dáng vẻ mới” (the New Look) dành cho phụ nữ nổi lên từ studio của nhà thiết kế người Pháp Christian Dior (1905 – 1957) vào năm 1947, đặt dấu chấm hết cho phong cách thời trang trong thời chiến đã thống trị ngành thời trang từ năm 1939. Đó là một phong cách thời trang với những chiếc áo jacket ôm siết chặt ở eo và váy dài phủ chân. Đây là một thay đổi to lớn đối với phong cách thời trang khắc khổ thời chiến. Sau phong trào hạn chế nguyên vật liệu trong suốt Thế Chiến Thứ Hai, sự phung phí trong việc sử dụng vải của Dior là một cú sốc lớn.




Trong suốt Thế Chiến Thứ II (1939 – 1945), các nhà thiết kế và những người thợ may đã bị ép buộc thay đổi phong cách của mình do những quy định nghiêm ngặt trong thời chiến và sự hạn chế của nguồn nguyên vật liệu; quần áo phụ nữ được may vừa vặn với vai vuông vức và váy ngắn. Mặc dù luật định cho thời trang vẫn còn có hiệu lực tại Pháp, Anh và Mỹ vào năm 1947, bộ sưu tập “Dáng vẻ mới” của nhà thiết kế thời trang Dior đã phá vỡ tất cả mọi luật lệ của thời trang thời chiến: Những bộ trang phục của ông có vai tròn, dài, váy có nhiều nếp cuộn, và có eo nhỏ. Những chiếc váy này được lót bằng những loại chất liệu cao cấp và đắt tiền như vải lanh mịn hay taffeta và được trang trí bằng những chi tiết đẹp mắt. Phụ kiện đi kèm trang phục gồm có mũ, thường được đội lệch về một bên, găng tay dài và những loại trang sức đơn giản.

 Như Valerie Steele viết trong quyển Năm Mươi Năm Của Thời Trang: “Sự thèm muốn vẻ thanh lịch và sang trọng đã bị đàn áp trong nhiều năm chiến tranh, và phong cách Dáng vẻ mới hứa hẹn sẽ làm thỏa mãn điều đó”. Như Dior diễn tả phong cách thời trang này khi chúng được ra mắt, Dáng vẻ mới là “một biểu tượng của tuổi trẻ và tương lai”.









Nguồn : Mốt trẻ
Naomi Campell