Thứ Hai, 14 tháng 1, 2019

Mẹ đã biết đi siêu thị

Cuối cùng người phụ nữ gần 70 cũng đã biết đi siêu thị sau cả tháng vật lộn với tôi.
Trong những cơn mơ tôi chả thể hình dung được những gì xung quanh, sáng thức dậy chỉ thấy xung quanh những màu vàng đục... 
Và thời gian vẫn quay như thế, không chờ đợi ai cả và cũng không phải cứ sống tốt làm việc tốt là mọi thứ sẽ tốt đẹp.
Hôm nọ ngồi đọc báo thấy Vanga tiên tri năm 2019 là năm cuối cùng của thế giới, rồi thì thiên thạch va chạm trong năm nay. Ta nằm và nghĩ ôi zồi sao cũng được, ta chỉ cần 1 cuộc sống nhẹ nhàng chả cầu giàu sang, chả cần quyền lực từ ai...
Đã lâu lăm ta cũng chả quan tâm đến những chuyện quyền lực hay tranh đấu, ta chỉ cầu cuộc sống yên bình.
Ta muốn 1 cuộc sống nhẹ nhàng, vui vầy với gia đình ta thậm chí còn chả muốn đi du lịch hay đâu nữa. Ta sắp vi vu du hành chuyến hành trình của riêng ta, 2  năm 5 năm hay 10 năm nữa ta chờ đợi 1 chiếc quả ngọt ngào như ta ít nữa đã được hưởng.
 Ta đã từng mộng ước có phép thuật thật viển vông.........
Ta mệt quá, ta phải nghỉ thôi, phải ăn  cho thoả thích


Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018

NGÀY DÀI HƠN MÙA

Đã có những giây phút mình chết lặng và đầu óc hoàn toàn trống rỗng, lo lắng và sợ hãi. Đã có lúc mình thấy khoảng cách giữa sự sống và cái chết thật quá gần, quá đáng sợ.
Vài tháng của mùa Hè 2018 đầy những ám ảnh bởi sự ngột ngạt của thời tiết, những cơn bão và vô vàn tỷ thứ trên trời rơi xuống. 
Một sáng đẹp trời
- Anh ấy chuẩn bị ra HN
- Anh ấy phải nằm lại viện để xét nghiệm
Buổi tối cùng ngày
- Anh ấy phải mổ tim lắp van tim hãy vào viện gấp.
Mình đã đứng trong sân của khu Tim cả chiều, bên cạnh người hoan hỉ ra viện, người được cáng xe cấp cứu đưa đến và cũng ngay gần tiếng đám tang khóc lóc đầy ai oán. Thực sự ở bệnh viện mọi thứ xung quanh chỉ là gang tấc.....
Mấy tiếng chờ đợi từ phòng phẫu thuât, mấy anh chị em đứng ngồi không yên. Ai cũng tặc lưỡi thôi không sao sống chết có số!. Mà bệnh nhẹ chẳng sao đâu....
Thế là mọi chuyện cũng ổn thoảaaaaa. 
Cả 1 thời gian, mình cứ suy nghĩ mọi thứ nhanh và đơn giản nhỉ. Thế mà mỗi ngày của mình qua đi sao mà mệt mỏi và vô vị thế.
Một ngày chủ nhật
Sáng dậy mình doạn nhà tinh tươm, cắm hoa, bật mấy bài nhạc jazz không lời yêu thích và bắt đầu  vào hành trình của những người cận tử (sắp chết) trong Điểm đến của cuộc đời - Một cuốn sách mà mãi mình không dám hoàn thành vì quá sợ hãi.



Băng qua câu chuyện của những nhân vật, chìm đắm trong sự sợ hãi rồi hy vọng và bất lực của họ cảm thấy thật đau, thật sợ hãi... nhưng sau rồi cảm thấy rằng đó là lẽ dĩ nhiên. Cuộc sống vấn còn những người nỗ lực mỗi ngày như Liên sẽ có những người không thôi tiếc nuối như mẹ của Nam và không thể vượt qua được sự ám ảnh như Hà.... Rút cục mình phải tự chọn cho mình 1 nhân vật và sống như vậy, lẽ dĩ nhiên là số phận của mình và họ khác nhau .
Đã có những ngày sao mình cảm thấy mọi thứ thật khắc nhiệt và vô vọng, có lẽ vì dành thời gian suy nghĩ quá nhiều. Mình luôn là đứa sống mục đích rõ ràng cơ mà, tại sao nhỉ. Rồi mình lại nghĩ ngày mai lại bắt đầu, lại yêu thương và mình đã hoàn toàn sống 1 cách "bình tĩnh".
Nói chung tất cả mọi thứ cho mình thấy rằng, mọi thứ luôn luôn không theo ý của mình và lập kế hoạch là để phá bỏ nó như anh nhân vật tên Thuận đã nói với mình vài năm về trước. Mọi chuyện sẽ vẫn cứ diễn ra dù tốt hay xấu ta cứ bình tĩnh đón nhận, như cái chết đối với người cận tử như thế, có nóng vội cũng chả làm được gì. 
Ngồi trong quán cafe có cái tên Tử Tế vào 1 chiều thu vàng, nắng đẹp lung linh và nghĩ về những đứa mới có tý chuyện đã làm ầm lên và đòi chết. Chỉ mỉm cười, suy nghĩ và thưởng thức nốt cốc "Bí muội" hơi ngọt quá của quán Tử Tế...

Naomi
Hà Nội 15.10.2018
Vẫn bình tĩnh Sống

Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017

Ma Kết - Những kẻ dẩm đời

25 tuổi - Thời điểm ai cũng nói là phải "Ổn định" thế nhưng có những đứa dẩm đời Ma Kêt lại chẳng chịu ngồi yên. Quen nhau trong 1 sự kiện thịt chó nhớ đời. Vài năm sau Phương làm cùng cơ quan với mình, đương nhiên là khác phòng và cách làm việc, và cuối cùng 2 đứa bạn tìm ra 1 điểm chung, cùng nghỉ việc. Điều gì làm cho những đứa dẩm đờ suy nghĩ như vậy.


Ổn định 
Đéo quan tâm. Tao không có khái niệm ổn định, tóm lại không có trong từ điển của mày. Trước đây thì tao nghĩ tao sống theo số đông bị ảnh hưởng bởi suy nghĩ của nhiều người. Đến một ngày tao nghĩ tao đang sống cuộc sống không ý nghĩa gì cả thế là tao nghỉ. 
Bố mẹ tao thích tao làm VTV vì Oai. Tao cũng thấy oai thật. Người ta hay nói VTV là Nói dân nghe - Đen dân sợ nên tao cảm thấy oai vcđ.

Hậu nghỉ việc.
Không tiếc.Chỉ muốn nghỉ và không làm gì cả. Tao nghỉ vài tuần sau đấy lại làm 1 việc khác 1 phần áp lực còn lại là hết tiền. 
Bây giờ lại 1 công việc mới, thích thì làm, sống cho bản thân, đôi lúc cảm thấy bất an cho tương lai. 


5 năm tiếp theo
Muốn đi sang 1 một miền đất mới, tại vì muốn thay đổi môi trường khám phá, sống trọn phút giây. Đi học thạc sĩ về digital marketing...
Bây giờ quen 1 thằng xong nó đòi cưới thì sao.
Phải yêu mới cưới.Hội tụ các yếu tố gì có thể thay đổi tao. 

Hôm này 28.09.2017 

Tại Vui Studio.

Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

Du Lịch Đà Lạt - Một Mình - Trong cơn khủng hoảng

Mình đã sống chết bằng mọi cách để có được chuyến đi này. Sau 2 năm mài mông tại VTV mình mới  có những  ngày nghỉ ngơi nhiều đến như vậy.
Mình đang trong cơn khủng hoảng về mọi thứ, mục đích sống, khủng hoảng về sự công bằng và những thứ xung quanh. Tưởng giản đơn nhưng lại vô cùng khó khăn.
Và mình quyết định đi. 3 ngày 2 đêm ở Đà Lạt. Những ngày còn lại vào Sài Gòn để gặp những người bạn của mình.

----------
Mình chọn 1 home stay của 1 anh bạn. Thực sự chưa gặp anh ấy bao giờ, chỉ xem ảnh anh trên facebook. Anh có cái tên dễ thương anh KHỂNH. Mình còn được dành 1 phòng riêng vì nói là bạn anh Khểnh, phòng giường đôi có views nhìn ra thành phố rất xinh xắn.




Mình đã đi bộ hết mấy cái dốc để giảm béo và kiếm đồ ăn. Đi bộ từ đường Đống Đa ra tận chợ Đà Lạt luôn. Tối về bị sốt và tưởng bị Thuỷ Đậu, 9h đi ngủ trong nỗi hoang mang không ai hiểu.
Phòng dorm bên cạnh thật đông vui và ồn ã. Mình cảm thấy chỉ có 1 mình, và sáng dậy, mình đã nghĩ thật nhiều về cuộc sống của mình hiện tại.

Không mục đích, không hào hứng hăng say, chỉ toàn tiêu cực. Đôi khi tự nghĩ mình có Tử Tế với mình không vậy nhỉ. Mình cần tử tế trước nhất với chính bản thân mình, vậy đó. Mơ hồ.

Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017

IVY Fashion Show có gì.

Tôi không biết làm thế nào để IVY moda - một hãng thời trang công sở có thể vươn mình từ một nhãn hiệu "vô danh" trở thành một trong những thương hiệu đứng hàng top trong chuỗi công sở thời trang Việt Nam hiện nay. Tôi luôn thắc mắc khi mỗi show diễn của họ tổ chức và đôi lúc cũng luôn mệt mỏi và sợ hãi khi mỗi lần đến xem show diễn của họ. Từ 1 show giờ đã lên đến 2 show, trái ngược với những mẫu thiết kế thường thường của những năm trước, năm nay họ đã trực sự trendy hơn rất nhiều. 
Từ màu sắc, kiểu dáng năm nay đã có nhiều thay đổi đáng kể. 
Và đây là những gì đặc sắc nhất trong show diễn vừa diễn ra trong tháng 4 năm nay. 

https://www.youtube.com/watch?v=mllwsZ0wxFs

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2016

Street Style "ĐẶC SẢN" của Tuần lễ thời trang quốc tế Việt Nam 2016

Tuần lễ thời trang quốc tế Việt Nam 2016 bắt đầu với một sự háo hức của tất cả những người yêu thời trang tại Hà Thành, là tuần lễ Thu – Đông trong chuỗi sự kiện đầy hấp dẫn này, nhưng có vẻ lại chẳng mấy thành công (theo suy nghĩ của mình). Nếu coi sự kiện này là một cái hi ch thì  xem ra khách hàng quá hớ, bởi các show diễn nhạt nhoà, không mới mẻ, hơn thế khai mạc đã diễn ra quá lố so với giờ check in là 6h30 tối.

Street style đặc sản của năm thay thay vì truyền thông dành nhiều giấy mực và pin máy đi tập trung vào các model thì có lẽ bác Tia chp – một người yêu chụp ảnh mới là nhân vật đáng để truyền thông khai thác.

---------

Naomi Campell

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

12h mỗi tối tháng 11

12h đêm

Còn 10 phút nữa là lại 12h đêm. Chuyện cứ kéo dài như thế vài tuần, cảm giác giống như ngậm 1 viên kẹo chocolate ngoài bọc đường bên trong thì đắng. Là sự lựa chon của mình, là sự mạo hiểm của mình...
Đã từng nghĩ, thôi! không chờ đợi, không hy vọng để làm gì cả. Nhưng không làm được!

Cảm giác không thoái mái làm tiến độ mọi việc cũng chán theo. Cảm giác sân si, lo lắng, chán nản cứ thi nhau ùa vào mỗi ngày, mỗi lúc. Chẳng buồn làm, chẳng muốn làm chị đợi nick Skype sang, vậy thôi.

Giờ lại nghĩ khác. Phải cắt bỏ mọi thứ, phải thực tế với chính bản thân mình. Phải Yêu chính bản thân mình. Ngày mai dậy tinh thần sẽ khác, nhân vật nào cũng hào hung. Và mình lại đi công tác.
Những niềm tin, sự hy vọng sẽ bắt đầu chỉ sau 5 phút nữa.

Bức thư dành tang cho Tùng và Mỷ, cuộc điện thoại từ cán bộ huyện ở Hà Nam phải là động lực để mình làm việc.

Sống thực tế và kế hoạch hơn. Đúng! Không thể là nhà thơ đơn thuần mãi, thơ cũng cần phải tiếp thị và biết kinh doanh. Mong đời mình không đoản mệnh như Vi Linh hay Phan Thư kia!

Naomi Campell